Recent Blog post
Archive for 2015
20!
Người ta nói con gái ở tuổi 20 đang là thời kì đẹp nhất. Là cái tuổi đã bước qua ngưỡng cửa của 1 đứa trẻ nhưng cũng chưa đủ lớn để với đến vẻ quyến rũ của người phụ nữ trưởng thành.
Người ta còn nói, 20 tuổi, hãy yêu đi…
Có rất nhiều người mới chạm mốc 20 nhưng số mối tình của họ đã chạm đến ngang ngửa con số ấy, ngược lại, có những người cũng 20 nhưng vẫn chưa một lần chạm tới cái vị ngọt của tình đầu.
Nói đến đây, nhiều người bĩu môi bảo: “Một là bày đặt kén chọn, hai là xấu tình xấu nét quá chẳng ma nào ưa nổi chứ gì!”
Ừ, thì là kén chọn! Nhưng có gì sai khi đặt ra những tiêu chuẩn nhất định cho bản thân? Chẳng lẽ một ngày nên chỉ vì quá cô đơn ta nên tìm đến 1 bờ vai bất kì, để tìm đến sự nương tựa? Nếu một cô gái có ngoại hình ưa nhìn, có khả năng độc lập, tự lo cho cuộc sống của mình tại sao cô ấy không có quyền được kén chọn?
Ừ, 20 tuổi mà vẫn ế thì có khi là tại xấu tính xấu nết quá. Kể cũng không hẳn là sai. Nhưng nếu trên cuộc đời này có tồn tại cái gọi là tình yêu chân thành thực sự thì ắt cũng sẽ tồn tại 1 nửa còn lại sẵn sàng chịu đựng cái xấu tình xấu nết ấy. 20 vẫn còn quá nhiều thời gian để chờ đợi 1 người như thế.’
Đấy là cái lí do người ta nói. Thế nhưng nói đi nói lại thì lý do ế của các cô gái tuổi 20 là gì?
Có rất nhiều cô gái có rất nhiều người theo đuổi nhưng lại không hề gật đầu với ai không phải bởi cô ấy kiêu kì, không thèm đếm xỉa đến người khác mà là vì cô ấy đã trót đem trong lòng 1 hình bóng khác. Những người đến sau dù có tốt đến đâu cũng không thể nào đem lại cho cô ấy cảm giác an toàn, ấm áp, vui vẻ và hạnh phúc. Chỉ đơn giản vậy thôi, nên đừng trách cô ấy.
Có rất nhiều cô gái cũng có nhiều người theo đuổi nhưng cô ấy không gập đầu với ai. Cô ấy vẫn lặng lẽ nhận sự quan tâm của nhiều người, cô ấy vẫn nói chuyện với họ đều đặn nhưng cô ấy vẫn chưa nhận lời của ai. Đừng trách cô ấy lăng nhăng, chỉ là cô ấy đang phân vân, đang lưỡng lự, cô ấy đang muốn tìm 1 người thực sự xứng đáng cho mình mà thôi. Những cô gái như thế thường mang một nỗi bất an khó tả trong lòng vì vậy cũng đừng trách cô ấy.
Có những cô gái, 20 tuổi vẫn giữ 1 tâm hồn trong trẻo, vẫn muốn rong chơi khắp chốn cùng bạn bè. Vẫn muốn bay nhảy, nói chuyện thâu đêm suốt sáng với các bà tám của mình. Chỉ là cô ấy chưa nghĩ đến chuyện sẽ phải yêu, sẽ phải nhớ nhung một người là như thế nào thôi. Cô ấy hồn nhiên lắm nên cũng đừng trách cô ấy.
Cũng có những cô gái – những người đã và đang trải qua những mối tình tan vỡ- họ chỉ đơn giản là muốn giữ lại một mảnh yên bình cho tâm hồn mình, để chờ đợi những vết thương lành hẳn. Cô cần một người ở bên cạnh nhưng cũng đủ thông minh để biết mình chưa đủ sẵn sàng để bắt đầu một tình yêu mới. Cô hiểu rằng đôi khi cô đơn sẽ giúp cho họ trưởng thành hơn sau những lần vấp ngã. Cũng đừng trách cô ấy, bởi đơn giản là trong sâu thẳm tâm hồn những cô gái như thế đã thấm đủ nỗi đau rồi.
Những cô gái tôi vừa nhắc đến, họ đều có thật và họ đang tồn tại cũng như tất cả mọi người khác. Nên các cô gái của tôi à, 20 vẫn còn trẻ lắm, vẫn còn nhiều thời gian lắm. Những chàng trai xứng đáng với các nàng rồi sẽ đến nên đừng vội vã, đừng lo lắng.
Hãy cứ cô đơn đi, hãy cứ đắm mình vào trong những giấc mơ, trong những ước vọng của mình đi. Đến một lúc nào đó các nàng sẽ thấy cô đơn ở tuôi 20 thật là tuyệt!
20! Không phải không thể yêu… Mà chỉ đơn giản là chưa muốn mà thôi…
Tuổi 20 - Hãy cứ cô đơn khi ta còn có thể
Chúng tôi, những tuổi 20 đang tập tành để lớn, muốn bẻ cong thời gian để vĩnh viễn đứng yên, không phải đuổi kịp đời.
Có những buổi sáng tỉnh dậy rồi chẳng biết cuộc đời sẽ đẩy mình đi đến đâu. Bao nhiêu hỗn loạn của cái tuổi già chưa sang nhưng trẻ con không muốn giữ cứ thi nhau cuốn vào đầu rồi giằng co, chật vật.
Đi đâu? Làm gì? Với ai? Làm như thế nào? Sống ra sao? Và hàng trăm ngàn những câu hỏi không ai đáp khác.
Chúng tôi, những tuổi 20 đang tập tành để lớn, muốn bẻ cong thời gian để vĩnh viễn đứng yên, không phải đuổi kịp đời.
Chúng tôi đều đang cùng nhau ở trong giai đoạn chẳng có gì chắc chắn về tương lai. Lẽ thường, người ta vốn đã không nói trước được về ngày mai đã đành. Chúng tôi – những người 20 và sau 20 một vài nấc, lại biết lờ mờ về đoạn đường mình sắp đi nhưng chông chênh, gấp khúc. Bởi vì một cú hích tay của cuộc đời thôi, tất cả sẽ lại quay về con số không.
20 – cái tuổi nhiệt huyết có thể xách ba lô lên và đi khắp mọi nơi, đặt chân lên những vùng đất chưa từng đến, gặp những con người xa lạ và thử làm những điều xa lạ. Đi chỉ để đi và thỏa mãn đôi bàn chân tù túng không chịu đứng yên một chỗ.
Nhưng 20 cũng lại là lúc phải phác cho mình những mũi tên chỉ đường đầu tiên cho chiếc la bàn tương lai xem nơi nào sẽ là chốn dừng chân, trú ngụ? Vì cả cuộc đời sẽ không thể rong ruổi như những tuổi 20…
20 – cái tuổi muốn hét thật to “tôi trẻ, tôi tự do”. Cái tuổi khát khao vẫy vùng và mò mẫm. Cái tuổi không muốn cột chặt mình vào những phép quy, lề lối. Chỉ muốn rẽ ngang con tàu đang đi thẳng để tìm cái gì đó cho chính mình, để ghi dấu thanh xuân. Nhưng cuộc đời vẫn chỉ là cuộc đời thôi. Có những thứ cũ kỹ nhưng cứ lỳ lợm đứng đó chắn đường như những con mọt ăn sâu, những ánh mắt xét soi, vật cản đôi khi còn đến từ người ta thương nhất…
Vẫn tin rằng cuộc đời này có nhiều loại màu ánh sáng, nhưng không phải cứ cố lắp lấy đôi kính hồng thì mọi việc sẽ ổn, sẽ bình thản qua đi.
Đôi lúc tuổi 20 chập chững, ngơ ngác phải làm quen với những mảng tối thậm chí là âm u, ẩm thấp của bức tranh cuộc đời, để mà lớn thêm…
Chúng tôi đã sống đến đoạn bắt đầu thấy mệt lòng như người ta đồn thổi.
Là gặp người quen cũ không chào, là hợt hời với mọi thứ…
Là ấn nút tắt nguồn điện thoại để bỏ trốn vài ngày…
Là lướt những dòng trạng thái chia sẻ của mọi người trong hững hờ, không buồn lòng muốn quan tâm để ý.
Là than vãn, kêu ca nhiều hơn những nụ cười đúng nghĩa.
Cũng vì 20…
20 – cái tuổi sẵn sàng lật tung thế giới để tìm thấy người mình yêu. Nhưng cũng là cái tuổi bỏ rơi tình yêu chỉ vì tin rằng định mệnh của mình đang nằm một nơi khác.
20 – cái tuổi có thể ruồng rẫy chính mình vì bị một người từ chối.
Nhưng 20 – còn là cái tuổi chỉ biết nghĩ cho mình mà sống những ngày quên đi cả những thứ thân quen…
Những tuổi 20 không muốn lớn
Đó là một ngày mưa rất buồn.
Trạm xe buýt vắng người, và những dây thường xuân trơ trụi lá lòng thòng rớt xuống.
Tôi co ro ngồi dúm vào một góc ghế. Còn Thảo thì đang nhẩn nha, thơ thẩn đếm từng hạt mưa, hệt như một thiên sứ mưa vừa trở về từ bầu trời.
– Này, tớ đi mua áo mưa rồi về nhé? Cứ như thế này thì ướt hết đấy! Nhé?
Thảo vẫn nghịch vũng nước be bé dưới chân, làm cho đôi boot màu trắng sữa vấy bẩn.
– Đừng! Ở đây đi, vui mà!
Thảo níu lấy tay tôi, cười dịu dàng.
Nụ cười bừng lên, làm sáng cả một khoảng trời âm u.
Thế là tôi đành chịu, ngồi xuống, và cùng cậu ấy đếm những hạt nước rơi xuống từ mái che của trạm.
Những cơn gió giữa Đông luồn vào trong áo, rét buốt đến tận xương tủy. Tự nhiên, Thảo khe khẽ nắm lấy tay tôi, và đưa cho tôi một bên tai nghe của cậu.
Một cảm giác ấm áp khẽ luồn qua tim tôi, thật khẽ. Và không dưng, tôi thấy hai tai mình đỏ ửng lên.
– Tớ hát đấy, hay chứ? – Thảo khẽ hỏi
– Ừ! Bài gì đây?
– Chiều nay không có mưa bay!
– Ừ! Nghe trời mưa thế này thì tuyệt nhỉ?
– Ừ!
Thảo chỉ nói thế, rồi cả hai chúng tôi cùng im lặng. Cũng chẳng đứa nào còn có tâm trạng mà đếm mưa nữa. Làn mưa cứ thế rơi tí tách trước mặt, và tôi thấy đôi lúc tay Thảo run run.
Được một lúc, rồi Thảo khe khẽ dựa vào vai tôi, rồi bàn tay cũng xiết tay tôi chặt hơn. Vài phút sau, tôi thấy vai áo mình ươn ướt, không phải là do nước mưa!
Không cần quay nhìn tôi cũng biết điều gì đang xảy ra: Thảo đang khóc! Khóc trong một chiều mưa, để nước mắt lăn dài trên má, rồi đổ lỗi cho nước mưa đang làm ướt đôi gò má ửng hồng. Chỉ khác, là Thảo không đứng giữa trời mưa khóc, mà lại khóc ngay trên vai tôi.
– Này, Tuân! Tớ với Ngọc chấm hết rồi đấy!…
Tôi im lặng nghe Thảo nói. Cậu ấy không sụt sịt, cũng không khóc nữa. Chỉ khe khẽ gối đầu lên vai tôi, và thầm thì như thế.
– Tớ biết! Chúng nó đã đồn Ngọc thích Khánh Chi từ lâu lắm rồi! Chẳng qua, là cậu không biết thôi!
– Không phải là tớ không biết. Chỉ là tớ cứ cố lờ đi, cứ cố phủ nhận, và cứ cố níu mãi một tình cảm chẳng thuộc về mình mà thôi!
– Ngọc không nói cho cậu à?
– Có! – Thảo lại bắt đầu khóc
– Cậu ấy nói, cậu ấy đã nói rõ với tớ nhiều lần. Thế nhưng tớ cứ mải phủ định điều đó mà chẳng chịu chấp nhận sự thật. Tớ cứ ảo tưởng cậu ấy vẫn thích tớ, như thế này..
Nói rồi, Thảo lại xiết tay tôi thêm một cái thật chặt. Một giọt nước nhỏ xuống từ mái che, làm mắt Thảo thêm hoen ướt.
Và tôi lại thấy Thảo khóc. Cậu ấy không òa lên, cũng không gào lên thành tiếng. Chỉ là những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài, và thi thoảng có những tiếng nấc khe khẽ phát ra từ cổ họng.
– Đôi khi tớ tự hỏi, có phải tớ là đứa ngốc không? Tớ biết Ngọc hết yêu tớ từ xưa lắc, nhưng tớ vẫn không đủ can đảm để buông tay Ngọc ra. Nhiều lúc, tớ ngờ ngợ nhận ra thứ níu tớ ở bên Ngọc không phải là tình cảm, mà chỉ là lí trí, và sự nuối tiếc cho tình cảm đã trôi qua một thời gian dài. Những gần hai năm cơ đấy, Tuân ạ! Tớ không nỡ để tình cảm này tan biến, và cũng không muốn nó biến mất. Thế nên tớ cứ níu chặt nó lại, mà không biết tình cảm đã nhạt nhòa từ lâu rồi.
Thảo nói trong tiếng nấc khe khẽ. Rồi cứ từ từ, tôi thấy những giọt nước mắt rơi ra càng nhiều hơn.
Thảo là hoa khôi khối tôi. Xinh, học giỏi, lại hiền, Thảo được nhiều người yêu quý ngay từ khi mới bước chân vào ngôi trường này. Đôi lúc, Thảo làm người ta phát bực vì những trò trẻ con dại khờ của mình, nhưng ngay sau đó, Thảo lại làm họ cười mỉm vì những cách xin lỗi thật dễ thương.
Tôi thân với Thảo từ khi bé xíu. Và từ lâu, tôi đã là một “vệ sĩ” không bao giờ tách rời của cậu ấy. Tôi luôn ở bên cậu ấy khi cậu ấy buồn, khi cậu ấy khóc. Hay nói xa hơn, là đã bảo vệ cậu ấy từ thuở ấu thơ.
Nhưng từ khi Thảo và Ngọc thành một cặp, tôi dần trở thành một người thừa. Cho dù Thảo vẫn nhí nhảnh quấn quanh tôi như một đứa trẻ, và cho dù cậu ấy vẫn là Thảo ngày xưa tôi quen biết, thì tôi vẫn không dám, hay không muốn tiến đến gần họ hơn nữa.
Ngọc là hotboy lớp chuyên Toán. Một hotboy đúng chuẩn chuyên Toán : Đẹp trai, cao, học giỏi, kính cận, tri thức, và hát hay! Cậu ấy có thể nghêu ngao hát với guitar, cũng có thể chơi những bản nhạc cổ điển trên piano một cách thuần thục. Ngọc và Thảo rất xứng đôi, chưa ai phủ nhận điều ấy!
Thế mà thực sự, nhiều lúc tôi vẫn cảm thấy hai cậu ấy có cái gì đó thật gượng ép, hay nói chính xác hơn, là khoảng cách chưa bao giờ được lấp đầy trong tình yêu.
Có lẽ đó chính là lí do Ngọc rời bỏ cô hoa khôi vẹn toàn để đến với Khánh Chi – một cô nàng bình thường về mọi mặt. Đã có lần cậu ấy nói với tôi, ở bên Khánh Chi, cậu ấy có cảm giác an toàn hơn khi ở bên Thảo. Thế nhưng, tôi chưa bao giờ dám nói với Thảo điều ấy.
Rồi cuối cùng, Ngọc và Thảo, hai mảnh ghép không vừa, dù có cố gắng thế nào thì chúng cũng không vừa, cũng rời xa nhau. Và trong khi Ngọc tung tăng bên Khánh Chi, thì Thảo lại ngồi đây, khóc trên vai tôi. Tự nhiên tôi thấy ghét Ngọc, dù biết người sai trong chuyện này chưa chắc đã là cậu ấy.
– Tuân này, tớ chưa muốn về! Mình đi ăn kem được không?
Khóc chán, Thảo chỉ sụt sịt vài cái rồi đề nghị tôi như thế.
Tôi nhìn bầu trời, nửa muốn từ chối, nửa muốn nhận lời. Phần vì tôi cũng muốn cho Thảo giải tỏa tâm trạng này, phần vì tôi không muốn đi trong cái thời tiết ẩm ương thế này : Vừa mưa vừa nắng, ai mà biết mưa sẽ ào xuống lúc nào?
Cuối cùng thì tôi vẫn nhận lời, dù biết mình đã quá điên.
– Đi đâu?
– Shores House đi, ở đó có anh bạn hát live hay lắm! À, bạn ấy cũng tên là Tuân giống cậu đấy!
Thảo đã lấy lại giọng vui vẻ, nhưng tôi vẫn nghe đâu đó giọng sụt sịt.
Tôi đạp xe đi. Những giọt mưa rớt xuyên qua áo mưa vào trong, làm mặt và một phần quần tôi ướt đẫm.
Trong máy nghe nhạc, giọng Thảo vẫn thiết tha, ” Chiều nay không có mưa rơi, chiều nay không có những mộng mơ…
Chúng tôi gọi món kem bảy màu. Thảo bảo thích kem bảy màu, vì nó trông như cầu vồng, và hiện giờ thì cậu ấy đang cần cầu vồng để giải tỏa tâm trạng của mình.
– Tuân này, cậu không cần lo cho tớ đâu! Tớ chắc chắn, rồi tớ sẽ ổn. Và tớ sẽ cho Ngọc biết, tớ có thể tìm được một người khác xứng đáng với tớ hơn cậu ấy!
– Ừ!
– Rồi tớ cũng sẽ chúc phúc cho Khánh Chi và Ngọc, nhưng, không phải bây giờ!
– Ừ!
…
Thảo đột nhiên nín bặt.
Ánh mắt cậu ấy trở nên hoảng hốt, và trống rỗng. Xen lẫn cả chút buồn khó nói.
Nhìn theo mắt cậu ấy, tôi phát hiện Ngọc và Khánh Chi đang cười nói ở phía bên kia đường, trong một quán cóc lề đường. Hình như họ đang nói chuyện gì đó, và Khánh Chi có vẻ rất vui, cứ dựa vào vai Ngọc và cười suốt.
Tôi toan đứng dậy che mắt Thảo. Nhưng cậu ấy lại níu tay tôi, trong khi mắt vẫn nhìn phía bên kia.
– Đừng, Tuân! Để tớ nhìn thêm chút nữa, rồi tớ sẽ không nhìn nữa đâu! Tớ ổn, đừng lo!
Giọng cậu ấy như muốn khóc, nhưng vẫn tỏ ra bình thản. Và Thảo lại cúi xuống, xúc vội miếng kem đưa vào miệng, như muốn xua tan đi cái tâm trạng của mình bây giờ.
– Cậu khóc rồi kìa, đừng cố nữa! Cứ khóc nếu cậu muốn, chứ đừng bao giờ tỏ ra bình thản!
– Tớ ổn thật mà! Chỉ là kem làm mắt tớ chảy nước thôi!
Thảo càng cố tỏ ra ổn, tôi càng muốn giật cái mặt nạ của cậu ấy ra, và hét lên rằng đừng có giả bộ như vậy nữa. Nhưng tôi vẫn im lặng, không nói gì. Hãy cứ để cậu ấy làm như cậu ấy muốn, rồi cậu ấy sẽ ổn thôi.
– Hôm qua, Ngọc đã nhắn tin cho tớ. Cậu ấy bảo, “Xin lỗi cậu, Thảo ạ! Thế nhưng tớ nghĩ mình đã chẳng còn hợp nhau từ lâu lắm, và cách tốt nhất bây giờ là buông tay nhau ra!…”
– Cậu đọc thuộc lòng tin nhắn đấy à?
Hốt nhiên, tôi tưởng tượng ra cảnh Thảo – cô gái bé nhỏ đang ngồi trước mặt tôi đây – lặng lẽ ngồi trong đêm lạnh, đọc những dòng tin nhắn kia đến thuộc lòng. Và tôi, hiện tại, cũng muốn chạy đến, giáng cho Ngọc một cú đấm, và quát lên rằng cậu ấy đã làm gì với Thảo thế này?
– Tuân ạ. Tớ nhận ra tớ ngu ngốc quá. Đáng lẽ tớ đã phải rời xa cậu ấy từ rất lâu… Nhưng mà bây giờ tớ đã hiểu rồi, và tớ sẽ rời xa cậu ấy, nhanh thôi. Sau đó, là quên…
Thảo giấu mặt vào vai tôi, cố kìm chế những tiếng nấc khe khẽ phát ra từ cổ. Rồi, cậu ấy khóc, nhỏ thôi, nhưng tôi vẫn cảm thấy rằng cậu ấy đang đau lắm.
Mưa bỗng rơi, không nhỏ giọt nữa, mà là một màn mưa trắng xóa ào xuống. Và tôi lại thấy Ngọc cùng Khánh Chi vui vẻ chơi trò đếm mưa…
Tôi nghĩ, đã đến lúc tôi cho Thảo biết, cậu ấy là cô gái dũng cảm nhất mà tôi từng biết. Dám yêu, cũng dám bỏ. Dù rất đau, nhưng cậu ấy đã chấp nhận để sẹo một lần, còn hơn là phải chịu đựng những nỗi đau dai dẳng…
Thảo ạ, đợi đến khi mưa tạnh, đợi đến khi cậu thực sự bình thản và ngừng khóc, tớ sẽ nói cho cậu một điều… Tớ yêu cậu.
Chiều nay không có mưa bay...
Tuổi 20, em hãy là một cô gái trẻ hạnh phúc, làm những điều mình thích và thích những điều mình làm, em nhé!
Cho những ngày sắp bước sang tuổi 20, em lơ lửng giữa cuộc đời này….
Người ta thường đùa rằng khi em bước sang tuổi 20 nghĩa là em đã chẳng còn trẻ con gì nữa. Người ta thường khẳng định rằng tuổi 20 là cột mốc đánh dấu cho bước ngoặt mới của cuộc đời. Ừ, thì là 20 tuổi, là tự mình biết tiếc dần những năm tháng tuổi trẻ. Nhưng với bản thân em, tiếc đến bao giờ cho đủ?
Tuổi 20 của em, là biết yêu, biết thương một người, biết dành sự quan tâm không chỉ cho riêng mình. Em dẫu có băn khoăn, dẫu có lo lắng thì vẫn tự nhủ lòng mình về những tháng năm sau này còn dài, tuổi trẻ đâu hẳn chỉ có tình yêu mới trọn vẹn là tuổi trẻ.
Em – cô gái tuổi 20, hãy cứ yêu đi, thương đi, hãy cứ khóc cho những hờn ghen của một thời con gái. Chẳng ai phán xét em ngu ngốc khi em biết cách yêu thương người khác hơn chính bản thân mình.
Tuổi 20 của em, là những chập chững bước vào cuộc sống mới, cuộc sống của sự tự lập, cuộc sống của việc phải làm quen với những cánh cửa khác cánh cửa “gia đình”. Em sẽ lại có thêm nhiều mối quan hệ mới, nhiều bận tâm mới.
Quãng đường trở về nhà sẽ dần trở nên xa lạ hơn. Thời gian để ở bên gia đình sẽ dần trở nên ít ỏi hơn. Nhưng em ơi, đừng lo lắng, bởi đơn giản, gia đình vẫn mãi luôn là điểm dừng chân khi em mệt mỏi, khi em thực sự chẳng biết phải đi đâu.
Cuộc đời này nhiều bão giông đến vậy, em hãy cứ quay về chốn bình yên, quay về nơi luôn có những người yêu thương em vô điều kiện.
Tuổi 20 của em, là một tuổi 20 thật đẹp. Em vẫn sẽ ước mơ và theo đuổi ước mơ, chứ đừng nên vì nản lòng mà buông xuôi tất cả. Hãy nhớ đến lý do vì sao em bắt đầu để tiếp tục, để bước đi. Người chiến thắng là người không bao giờ bỏ cuộc, cô gái tuổi 20 ạ!
Có những tháng năm chúng ta thường chông chênh về con đường phía trước. Có những khoảng thời gian chúng ta tự vấn lại bản thân xem mình đã làm được điều gì lớn lao chưa. Tuổi 20 của em, em không cần phải làm những điều vĩ mô, cũng đừng nên quá xem trọng việc lặt vặt.
Em hãy cứ làm theo lý trí, yêu theo con tim và hành động theo những gì em cho là đúng nhất. Đừng sợ sai trái, đừng sợ vấp ngã, vì sau mỗi lần gục ngã, vẫn sẽ luôn có một bàn tay đỡ em dậy. Và sau mỗi lần vấp ngã, em sẽ lại có được bài học kinh nghiệm cho chính mình. Điều khiến con người ta trở nên thất bại chính là chìm vào nỗi sợ mà không dám đương đầu, đối mặt.
Tuổi 20, em hãy là một cô gái trẻ hạnh phúc, làm những điều mình thích và thích những điều mình làm, em nhé!
.jpg)







